[Novel] Cô Vợ Nhỏ Của Công Tước Xứ Waldo - Chương 4

Chương trước
Report
Chương sau
[Novel] Cô Vợ Nhỏ Của Công Tước Xứ Waldo - Chương 4 ảnh đầu tiên

Lúc Amanda được Celina gọi dậy thì đã quá giữa trưa, công tước sợ ăn muộn sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ của nàng nên trước khi đi, đặc biệt dặn dò bà phải chuẩn bị sẵn đồ ăn rồi mới được phép gọi nàng dậy.

 

Nàng ngáp dài một tiếng, đôi mắt khép hờ để mặc cho mấy cô hầu nữ hầu hạ nàng tắm rửa. Bọn họ nhìn những dấu vết mờ ám trên người nàng mà đỏ mặt tía tai, cúi thấp đầu không dám nhìn lâu. 

 

Sau khi tắm xong thì nàng được một hầu nữ nhanh nhẹn dắt đến ngồi vào bàn trang điểm đã đặt sẵn một cái khay đồ ăn vẫn còn nóng. Amanda được một hầu nữ xinh xắn với mái tóc đen ngắn ngang vai tên Linn phục vụ việc ăn uống. 

 

Cô gái mái tóc dài màu nâu nhạt tên Myrna đang tập trung chải tóc cho nàng. Tuy có vẻ ngoài không xinh xắn như Linn nhưng bù lại cô ấy làm việc rất cẩn thận tỉ mỉ, khiến người khác tin tưởng được.

 

Chiếc gương phản chiếu khuôn mặt thanh tú được đánh một lớp phấn mỏng, mái tóc đỏ của nàng được tết thành hình trái tim nhỏ phía sau gáy, chỉ chừa lại hai lọn tóc xoăn nhẹ hai bên má. Đôi môi nhỏ nhắn hồng hào được tô điểm thêm một chút son đỏ nhạt giữa lòng môi, lông mi công vút như cánh bướm. 

 

Nàng nhìn chán lại ngáp một tiếng, ngước mắt ra bên ngoài cửa sổ, không biết là nàng nhìn thứ gì mà có chút ngẩn ngơ. Celina cùng một dàn hầu nữ xa lạ mang bảy tám bộ váy lộng lẫy từ bên ngoài bước vào, dâng lên trước mặt nàng.

 

“Phu nhân thích kiểu dáng nào?”

 

Tất cả bộ váy đều được may công phu từng đường kim mũi chỉ, màu sắc được phối với nhau rất hoà hợp. Hoạ tiết không những bắt mắt mà còn rất sang trọng quý phái. Giữa ngực áo có đính thêm một viên đá quý đắt tiền. 

 

Nhìn một lượt từ trái qua phải, Amanda liền chú ý đến bộ váy cuối cùng màu trắng sữa có tay áo dài ôm sát cơ thể. Trên ngực còn có một đoá hoa trắng đính một viên đá màu đỏ ở giữa,  đuôi váy viền ren dịu dàng thanh nhã, sau eo thắt một chiếc nơ xinh xắn. 

 

Các hầu nữ bắt đầu giúp nàng mặc váy, đeo lên người nàng những món trang sức mà công tước đã đặt riêng cho phu nhân của mình. Sau khi được tân trang lại, vẻ ngoài của nàng càng tăng thêm vài phần xinh đẹp. 

 

Ai cũng vui mừng phấn khích nhưng chỉ có nàng là gục lên gục xuống. Dường như do bị cơn buồn ngủ chiếm trọn tâm trí, nàng không hề chú ý đến đằng sau lưng không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một người khác. 

 

Harvey Edward nhìn nàng ngủ gà ngủ gật mà thấp giọng cười, hai tay cẩn thận đỡ lấy vai nàng để nàng dựa vào ngực hắn. 

 

“Nàng chỉ biết ngủ.”

 

Amanda ngửa đầu về phía sau, ánh mắt như muốn lên án hắn chuyện sáng nay. Tự biết không thể nói lại nàng, tấm thân này của hắn còn phải dựa dẫm vào nàng rất nhiều. Hắn vỗ nhẹ lên má nàng, ôn hoà mở miệng: “Nàng có muốn đi dạo phố cùng ta không?”

 

Đáy mắt nàng lướt qua một tia suy tư nhưng rất nhanh liền biến mất, thay thành một ánh mắt ngơ ngẩn đơn thuần, gật đầu với hắn.

 

Biết được nàng không thể ngồi trên yên ngựa nên hắn đã cho người chuẩn bị một cỗ xe ngựa lớn có lót thêm nệm bên trên mặt ghế, phải dùng loại bông có lực đàn hồi tốt, mềm mại nhất. 

 

Ngồi bên trong xe giống như đang nằm trên giường vậy, sờ ở đâu cũng thấy mềm mại êm ái, xe ngựa di chuyển một đường không hề bị sốc nẩy một chút nào. Nàng ôm cái gối hình trái tim ngáp một tiếng, quả nhiên là một nơi lý tưởng để ngủ.

 

“Amanda, dậy.”

 

Còn chưa kịp ngủ thì đã bị người kia vỗ vỗ mặt gọi dậy, nàng bĩu bĩu môi nghiêng người né tránh tay hắn, tiếp tục chìm vào giấc ngủ.

 

“Amanda.”

 

Gọi mãi mà nàng cũng chẳng thèm nhúc nhích đáp lại hắn nên hắn liền chau mày, rượu mời không uống, đây là muốn uống rượu phát đúng không?

 

“Nàng mà không dậy thì đừng trách ta.”

 

Vẫn không dậy, hắn cười gian trá không chút liêm sỉ vén váy nàng lên cao, chầm chậm sờ soạt mò mẫn vùng đất mà hắn cai trị. 

 

Cơ thể nàng run lên, bên dưới đã hơi ươn ướt một chút. Hắn biết rõ nàng vẫn chưa ngủ, đây có lẽ là dấu hiệu mời gọi của nàng dành cho hắn. Đưa ngón tay dính dịch trắng trong suốt lên môi khẽ mút, sâu trong đáy mắt của hắn ẩn một ngọn lửa cháy dữ dội. Thứ đó như muốn xé vải, tự chạy vào động nhỏ của nàng. 

 

Hắn cố gắng kiềm nén cơn thèm khát điên cuồng vì nàng vẫn chưa được, tiếp tục khiêu khích những điểm nhạy cảm của nàng.

 

Amanda không thể chịu được nên đã mở to mắt tức giận nhìn hắn, hai chân muốn leo xuống ghế. Nhưng nàng làm sao nhanh bằng hắn, bị hắn túm chân lật người nằm sấp xuống ghế.

 

“Ưm, ưm.”

 

Thấy phản kháng không được, nàng liền quay đầu dùng vẻ mặt đáng thương cầu xin hắn tha cho. Nàng thích làm sao thì làm, việc của hắn vẫn là tuột quần trong nàng xuống, nhẹ nhàng mơn trớn bờ mông căng mộng đang nẩy lên. 

 

Hắn nắm vật cứng đặt ngoài cửa động, khom người nói khẽ vào tai nàng: “Yên tâm, ta không làm bẩn váy của nàng đâu.”

 

Nàng nghe vậy lập tức giận dỗi, giẫy giụa muốn thoát ra. Hắn cười cười đẩy hông một cái, vật đó như một chiếc tên lửa bắn thẳng về phía trước, chạm đến tận cùng thế giới. 

 

Ban đầu nàng còn hơi cựa quậy, nhưng cứ mỗi lần hắn động thân thì nàng lại đỏ mặt hưởng thụ, dáng vẻ vừa thẹn vừa giận trông rất đáng yêu. Hắn cứ nhấp một cái lại gọi tên nàng một tiếng đầy trìu mến, vẻ mặt khi hưng phấn của hắn cũng rất đẹp mắt khiến nàng nhìn đến say mê. 

 

Nàng chủ động lật người lại ôm lấy cổ hắn, điều chỉnh thành ngồi lên đùi, chậm rãi tự bỏ thứ đó của hắn vào bên trong nàng. Đây là lần đầu tiên thấy nàng chủ động nên hắn đương nhiên vui vẻ để nàng làm. 

 

“Amanda, ta yêu nàng.”

 

Hai người quấn lấy nhau tình nồng mật ý, mãi không thể tách rời. Nàng nhẹ nhàng vuốt gò má của hắn, đây là chồng của nàng, là người mà nàng sẽ dựa dẫm cả đời, những thứ khác đã không còn quan trọng đối với nàng nữa rồi. 

 

[Novel] Cô Vợ Nhỏ Của Công Tước Xứ Waldo - Chương 4 ảnh cuối cùng

[Novel] Cô Vợ Nhỏ Của Công Tước Xứ Waldo - Chương 4

Chương trước
Report
Chương sau

[Novel] Cô Vợ Nhỏ Của Công Tước Xứ Waldo - Chương 4

Bình luận