Đang cập nhật! Đang cập nhật!

---- Đây là quảng cáo đang thử nghiệm, không phải virut mọi người hãy bỏ qua ----

Anh Đến Cùng Rạng Đông! - Chương 95

Chương trước
Report
Chương sau
Anh Đến Cùng Rạng Đông! - Chương 95 ảnh đầu tiên

Tào Thịnh nén lại tức giận, thở dài một tiếng: “Tào Nham là em trai tôi, còn có vài người đều là cộng sự với anh, cũng rất rõ năng lực của anh. Phối hợp với anh là do họ tự nguyện.” Anh ta dừng lại một chút: “Tưởng Xuyên, sau khi vụ án này kết thúc, anh có công, tôi sẽ xin với cấp trên, cho anh được khôi phục cảnh tịch.”

 

Tưởng Xuyên im lặng vài giây, sau đó tự giễu nói: “Anh cũng chưa hỏi xem tôi có đồng ý khôi phục nữa không kìa.”

 

“Anh không muốn?” Tào Thịnh kinh ngạc, anh ta cho rằng Tưởng Xuyên tích cực như vậy là vì muốn khôi phục cảnh tịch.

 

Tưởng Xuyên cười cười, không trả lời.

 

Tào Thịnh cũng không đoán được anh đang nghĩ gì, lại nói: “Triệu Kiến Hòa bên kia anh không cần lo, đã có người theo dõi hắn rồi.”

 

“Tôi biết rồi.”

 

“Tưởng Xuyên.” Tào Thịnh nói: “Lo cho mạng mình tốt vào.”

 

Hiện giờ anh đã không phải là thành viên của cảnh đội nữa rồi nên có chết cũng không được tính là liệt sĩ.

 

Tưởng Xuyên mím môi, nhìn chằm chằm cửa chính phòng ngủ: “Tôi biết rồi.”

 

Cúp điện thoại, anh xoay người chuẩn bị về phòng ngủ.

 

Lúc đi qua tủ âm ở phòng khách, ánh mắt anh lại nhìn thoáng qua mấy mô hình trên đó, chợt một âm thanh rất nhỏ vang lên, Tưởng Xuyên quay đầu lại nhìn.

 

----------------

 

Tần Đường kéo ra một khe cửa, khuôn mặt trắng thuần không son phấn đối diện anh, bốn mắt nhìn nhau, khe cửa nhanh chóng kéo lại nhỏ hơn một chút, nhưng chỉ nửa giây sau, lại mở ra.

 

Cô nhìn anh: “Chúc ngủ ngon.”

 

Tưởng Xuyên nguy hiểm hạ mắt.

 

Tần Đường lập tức đóng cửa vào, khóa trái lại.

 

Nín thở, dựa vào cửa lắng nghe động tĩnh bên ngoài, sau khi nghe được tiếng đóng cửa rất nhỏ, mới nhẹ nhàng thở ra.

 

Trở lại trên giường, cô lấy tay che mặt.

 

Hy vọng quyết định hôm nay là đúng.

 

Tưởng Xuyên nằm ở trên giường, nhưng lại không hề buồn ngủ.

 

Trong lòng có chút bực bội, nhớ tới lời nói của Hạ Tòng An, nhớ tới mấy mô hình kia, cuối cùng nhớ tới nụ hôn với cô lúc trước. Tiếng kêu nhỏ như tiếng mèo kêu, ngọt ngào mềm mại, đôi mắt ướt át trong suốt, cả lỗ tai nhỏ trắng trắng nữa. Cô lại còn đang ở ngay cách vách, không một chỗ nào không khiến dòng máu lang sói trong người anh sôi trào.

 

Sự xúc động khắc chế lúc trước đã sớm không còn trói buộc, xông thẳng xuống dưới, khiến thân dưới khó chịu không thôi.

 

Anh cắn chặt răng, siết chặt tay.

 

Loại việc này không phải chưa làm bao giờ, nhưng chẳng qua bây giờ cô đang ở ngay cách vách mà lại phải làm loại chuyện này nên có chút không cam lòng.

 

Xoay người vài cái nhằm thay đổi sự chú ý nhưng không những không khiến sự xúc động kia suy giảm mà trái lại lại càng mãnh liệt.

 

Vài phút sau, anh rốt cuộc không nhịn được nữa, nằm thẳng ra, đưa tay xuống…

 

Nếu không giải quyết được vấn đề này thì đêm nay anh chắc chắn cũng khỏi cần ngủ luôn rồi.

 

Đến lúc kết thúc, gân xanh trên trán anh đều hiện cả lên, rên ra tiếng.

 

Một lát sau, hô hấp mới dần vững vàng lại. Tưởng Xuyên ngồi dậy, nhíu chặt mày, sờ đến bao thuốc trên bàn, lấy một điếu nhét vào miệng rồi châm thuốc, hung hăng hít sâu một hơi, sự bực bội trong lồng ngực theo làn sương khói chậm rãi tan đi.

 

Trần Kính Sinh đúng không?

 

Anh không tin, Tưởng Xuyên anh còn không bằng một người chết.

 

Sớm muộn gì cả trái tim và thân thể của cô đều sẽ thuộc về anh.

 

Khi đó mới đủ.

Anh Đến Cùng Rạng Đông! - Chương 95 ảnh cuối cùng

Anh Đến Cùng Rạng Đông! - Chương 95

Chương trước
Report
Chương sau

Anh Đến Cùng Rạng Đông! - Chương 95

Bình luận