Đang cập nhật! Đang cập nhật!

---- Đây là quảng cáo đang thử nghiệm, không phải virut mọi người hãy bỏ qua ----

Cuộc sống của ác nữ - Chương 8

Chương trước
Report
Chương sau
Cuộc sống của ác nữ - Chương 8 ảnh đầu tiên

Cốc, cốc.

 

 

 Tiếng gõ cửa thận trọng.

 

Giờ tôi có thể nhận ra mọi người bằng tiếng gõ của họ. Đó là một kiến thức mới với tôi.

 

Tốt, nó không khó để biết khi họ luôn có mặt.

 

"Mời vào, ngài Lucas. "

 

Cửa mở, Lucas bước vào như dự đoán 

 

" Làm sao cô biết là tôi?"

 

Tôi nhìn thấy ngài qua gương nên ngài hãy nở nụ cười với tôi.

 

'Tôi có nên cười một chút không? Tôi làm sao để cười như vậy?'

 

 

 

Nó rất khó xử để tôi dùng ngón tay kéo khoé miệng lên. Thật ra, nó có chút lạ, không hẳn là khó xử.

 

' Tôi nên nhận một bài học từ ngài?'

 

"Ngài gõ cửa nhiều lần. Tôi biết là ngài chỉ vì âm thanh."

 

"Đó là một vinh dự."

 

 

Tôi nhìn ngài ấy rồi nhún vai.

 

 

"Hôm nay tôi sẽ hộ tống tiểu thư. Tôi nghĩ chắc tiểu thư cũng biết điều đó."

 

" Tôi biết, bảo mẫu đã nói với tôi. Nhưng tại sao? Aiden đâu?"

 

 

 

Lucas trả lời, nhắm rồi mở mắt ra,

 

 

 

"tiểu thư, anh ấy là một ngườì hầu. Nếu anh ấy có quan hệ thân thiết với người, giới quý tộc sẽ đồn đoán về điều đó."

 

 

" À… đúng vậy."

 

 

Vì đó là giới quý tộc. Đúng, nếu có dân thường tham gia vào bữa tiệc, họ sẽ bị ăn bởi chúng.

 

"Họ nịnh bợ…"

 

Lucas bình thản, nhưng ngài nhìn công chúa đầy tinh tế và huyền bí.

 

 

" Ô không phải đâu ngài Lucas. Tôi cũng thuộc quý tộc."

 

" tiểu thư, tôi cũng vậy mà."

 

"Sau đó chúng ta cũng phải nịnh bợ."

 

 

 

Sau đó ngài ấy nở một nụ cười.

Ngài ấy là nhân vật chính nhưng nụ cười giống như một kẻ phản diện.

 

Lucas, người cười như một kẻ phản diện, trả lời đầy quyết đoán với tôi 

 

" Tôi đoán vậy."

 

Khi chúng tôi đối mặt với nhau, sự im lặng tiếp diễn trong một thời gian.

 

'Sao ngài ấy nhìn mình? Nếu có gì muốn nói, ngài ấy không nên nhìn chằm chằm mình.'

 

 

Một tiếng gõ cửa xa lạ đã phá vỡ không khí gượng gạo này.

 

"Là Aiden."

 

***

" Tôi sẽ hộ tống ngài hôm nay. Chắc ngài đã nghe điều đó."

 

 

"Tôi biết, bảo mẫu đã nói với tôi. Nhưng sao? Aiden đâu?"

 

Khi Lucas nghe cô ấy hồi âm, ngài bỗng nghĩ đến Selena trong quá khứ. Nghi ngờ cô ấy là điều tự nhiên vì hành động cô ấy trong quá khứ. 

 

Nó kì lạ bởi làm sao một quý cô kiêu hãnh bỗng dưng muốn được hộ tống thay Aiden.

 

 

 

Cô ấy thực sự thú vị.

 

 

"tiểu thư, anh ấy là người hầu. Anh ấy có mối quan hệ thân thiết với người, giới quý tộc sẽ đồn đoán về điều đó."

 

 

" À… đúng vậy."

 

 

Selena nói và quay đầu lại.

 

 

Cô ấy cứ ngây ra đó và im lặng vì cô ấy đang nghĩ về điều gì đó.

 

 

Lucas nhìn cô ấy im lặng, không biết nên nói gì lúc này.

 

 

Sau đó một giọng nói bình tĩnh cất lên từ cô, nhưng lời nói lại không hề bình tĩnh.

 

 

 

" Họ nịnh bợ…"

 

 

Lúc này Lucas không thể ngăn tiếng cười phát ra. Nó thật buồn cười.

 

 

Anh không thể dời mắt khỏi Selena, những suy nghĩ của cô ấy đều hiện rõ trên khuôn mặt.

 

 

Gia đình anh chỉ là một gia đình nam tước nghèo khổ, anh luôn bị đối xử phân biệt với giới quý tộc.

 

 

Đó là lý do khi xưa cha Lucas đi khuất phục quái vật bởi tầng lớp quý tộc thường đẩy công việc nguy hiểm cho những người có thứ hạng thấp hơn.

 

 

Đúng, công tước và cha anh, người tham gia vào chuyến chinh phục có mối quan hệ tốt, và kết quả là, người con nghèo của nam tước được bảo trợ bởi chính công tước.

 

 

Thật buồn cười khi thái độ giới quý tộc thay đổi ngay khi biết anh được công tước bảo trợ.

 

Họ đối xử tử tế trước mặt anh nhưng đằng sau lại đố kỵ với anh.

 

Thứ duy nhất thay đổi với anh chính là tước vị của mình sau khi được bảo trợ bởi công tước.

 

 

'Họ nịnh bợ.'

 

 

Đó là những suy nghĩ gắn với anh trong suốt cuộc đời. Không, anh thậm chí thấy họ ghê tởm hơn khi anh lớn.

 

 

Những kẻ kiêu ngạo,

 

 

Họ kiêu căng, phù phiếm khiến người yếu đau khổ.

 

 

Tất cả họ đều có tiền và tước vị, nên họ nghĩ mình là đấng tối cao.

 

 

Dù vậy, anh vẫn đối xử tốt với họ. Đó là điều kinh tởm nhất với anh.

 

 

Anh không muốn trở thành mối nguy hại cho công tước, từ khi cuộc sống tốt hơn trước.

 

 

Anh không muốn bị đẩy xuống khi đang trên đỉnh cao.

 

 

Tóm lại, anh cũng là một trong những kẻ quý tộc bị nịnh bợ.

 

 

Vì thế, anh đã cố hết sức để hành xử như họ.

 

 

Dù bị khinh thường, anh vẫn đeo mặt nạ mỗi ngày.

 

 

Anh đeo mặt nạ, lừa dối mọi người, nói lời ngọt ngào, nhưng bên trong anh giống như một con rắn độc.

 

 

Lucas càng lúc càng mất kiên nhẫn khi phải cười trước hành động vô nghĩa của họ. Cơn tức giận đang sôi sục trong anh.

 

 

Anh không muốn ngày nào đó những từ anh kìm nén sẽ phát ra từ miệng kẻ khác.

 

 

Anh luôn cố gắng hành xử và nói chuyện một cách chân thành với gia đình công tước, nhưng anh muốn được yêu, vì thế anh thường hành xử kiêu ngạo vô tình.

 

 

Thậm chí cả Aron, người bạn thân nhất của anh.

 

 

Lucas trông như nào khi anh cười một cách chân thành? Nó sẽ ra sao? 

 

 

Anh thậm chí không nhận ra những hành động của mình trong một thời gian dài, nhưng vài ngày trước đã bị Selena chỉ ra.

 

 

" Giờ hãy ngừng lại đi. Nó quá rõ và tôi thấy không thoải mái."

 

 

" Tôi cũng đoán vậy."

 

 

Nhớ lại kỉ niệm đó, anh bất giác mỉm cười.

 

 

Anh cảm thấy hạnh phúc vì cô ấy có thể nhìn thấu anh? 

 

Sao đi nữa. Bây giờ nó thực sự vui.

 

                                 ***

Trong khi đó, Aiden đứng bên cửa sổ đầy lưỡng lự.

 

 

Sao anh ấy luôn vậy? Anh không thể vào.

 

 

Anh không có lựa chọn chỉ bước vài bước rồi dựa vào tường.

 

 

Cuộc hội thoại cứ chiếm lấy tâm trí anh.

 

'Họ nịnh bợ.'

 

 

Đôi khi Aiden nghĩ bản thân mình bằng cách ấy. Không, anh thực sự bị nịnh bợ.

 

 

Công chúa cứu anh thoát khỏi cảnh bị đánh đập như một con chó trên đường. Anh thấy cô ấy thật tuyệt khi cô đưa tay ra.

 

 

Aiden bé nhỏ, được cứu bởi công chúa, nhớ lại kỷ niệm nhặt được một cuốn truyện cổ tích và đọc nó khi anh còn nhỏ.

 

 

Nó là câu chuyện về người phụ nữ nghèo gặp một hoàng tử giàu có và sống hạnh phúc.

 

 

Ồ, anh ấy sắp vào câu chuyện cổ tích sao? 

 

 

Trong ngôi nhà của người phụ nữ xinh đẹp này, anh nghĩ sẽ được đối xử như một quý tộc và sống tốt.

 

 

Tưởng tượng của anh bị tan vỡ ngay lập tức. Vai trò cậu ấy trong tòa lâu đài nguy nga tráng lệ là người hầu của công chúa.

 

 

Người là một thiếu nữ chạc tuổi, con nhà quý tộc xinh như công chúa. Nhưng vẻ đẹp và tính cách không tương xứng. Câu chuyện cổ tích chỉ là ảo tưởng còn thực tế luôn khắc nghiệt.

 

 

Anh bị sỉ nhục và bạo lực mỗi ngày.

 

 

Thật nhục nhã và không chịu đựng được.

 

 

Thậm chí những ngày sau sự oán giận tiếp tục, mỗi khi anh nhìn thấy gió đông từ cửa sổ, lòng biết ơn của anh khi được cứu trên phố bị bào mòn trong tâm trí.

 

 

Anh không phải hứng chịu gió đông nữa. Ít nhất anh có không gian riêng để nằm.

 

 

Nếu anh rời khỏi nơi này, nỗi sợ quá khứ sẽ trở thành tương lai.

 

 

Dù vậy, vào năm mười bảy tuổi, điều đó đã xảy ra với anh ấy.

 

 

 

Sự khác nhau giữa trước và sau là gì? Anh vẫn bị đối xử tệ bạc và bị sỉ nhục.

 

Nhưng, anh vẫn vì tiền mà đến để trang trải cuộc sống. Đã lâu anh không bán lòng tự trọng của mình vì tiền.

 

 

Sống như vậy có ý nghĩa gì? 

 

 

Nếu ai nghe điều này, họ sẽ nghĩ anh nên vinh dự vì được ở nhà công tước nơi mà họ luôn ước ao.

 

 

Bối rối và xấu hổ đến với anh những ngày sau đó.

 

 

Một ngày, anh nghe tin thiếu gia đã tốt nghiệp học viện.

 

 

Công chúa hành hạ càng dữ dội hơn.

 

Aiden chỉ biết hứng chịu sự lăng mạ của cô.

 

 

" Cút ra ngoài, tôi không muốn thấy anh! Đồ ngu, không làm được gì cả! A, tôi điên mất, điên cả người!"

 

 

Anh biết cơn giận không hướng đến anh, nhưng anh cũng không thể nói gì.

 

 

Đó là sở thích của giới quý tộc để hạ thấp người khác sao?

 

 

"Đ … đồ vô dụng!"

 

 

Hộp trang sức nhỏ đập vào trán anh và rơi xuống sàn.

 

 

Máu của anh nhỏ xuống sàn và bên kia cơ thể công chúa run lên.

 

 

" Máu…"

 

 

Cô ấy sợ máu dù cô là người gây ra? Aiden nhếch miệng cười.

 

 

Vì bằng mọi cách anh phải sống sót trong dinh thự công tước.

 

 

" Cô có sao không, thưa cô?"

 

 

" Anh… máu trên trán anh…"

 

 

"Tôi ổn. Tuy vậy, nếu tôi cứ đứng như này, cô sẽ bị hoảng sợ, vì thế tốt hơn hết là tôi nên đi. Tôi sẽ cử người khác đến đón ngay."

 

 

Aiden cười đến khi đóng cửa, và nắm chặt tay kìm nén bàn tay đang run rẩy.

 

 

Khi anh lau trán một cách thô bạo, một vệt máu đỏ trên tay anh. Dường như nó chảy nhiều máu hơn anh nghĩ.

 

Lúc này, cơ thể anh khẽ run lên.

 

Anh trở về phòng mình, nhìn mình trong gương và lặng lẽ khóc.

 

 

Tiếng khóc của anh trong im lặng trở nên kỳ ảo và vang vọng xung quanh. Một làn khói đen lượn quanh anh.

 

 

Giống như anh sẽ đốt cháy mọi thứ thành tro bất cứ lúc nào.

 

 

Và sự kiên định của anh trong những ngày qua là gì?

 

 

 

Anh sẽ giết tiểu thư? Anh định trả thù? … Anh không còn nhớ rõ nữa.

 

 

Điều chắc chắn là anh đang cố giấu tia sáng và không dám bộc lộ rằng anh có thể sử dụng ma thuật với bất kỳ ai.

 

 

Sau đó, anh vẫn hạ mình. Anh làm kẻ ăn bám vào công tước và gia đình ngài, vì anh không muốn trở về những ngày bản thân phải lo lắng về việc sẽ chết cóng.

 

 

 

Nhưng…

 

 

'Bằng cách nào đó, tôi cũng nịnh bợ như giới quý tộc đã làm.'

 

 

Anh bỗng nhớ về khuôn mặt ngây ra của tiểu thư.

 

 

Tiếng cười bỗng được cất lên từ miệng anh.

 

 

Anh thấy kì lạ.

 

 

Anh thấy như Selena không phải Selena trước đây.

 

 

' Mong cảm giác này sẽ kéo dài lâu một chút.'

 

 

Quyết tâm xem đó là gì. Aiden gõ cửa.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Cuộc sống của ác nữ - Chương 8 ảnh cuối cùng

Cuộc sống của ác nữ - Chương 8

Chương trước
Report
Chương sau

Cuộc sống của ác nữ - Chương 8

Bình luận